Link đọc Manhwa Solstice: tại đây
————————————————————
Biên dịch viên: Hớ Hớ Hớ
Chương: 21
Bản dịch này thuộc quyền sở hữu của LoppyToon. Chúng mình đã mua raw và dịch để mang đến cho các bạn nội dung hoàn toàn miễn phí, rất mong các bạn tôn trọng công sức của nhóm.
————————————————————
River run tay vì tức giận, siết chặt chiếc điện thoại mới. Chiếc điện thoại mà Paolo đưa cho cô đúng là đồ cổ, kiểu nắp gập chỉ có mỗi chức năng nghe gọi và nhắn tin. Bắt được sóng thôi đã là kỳ tích rồi.
Hắn cướp từ bảo tàng về à? Chẳng biết kiếm đâu ra cái của nợ này, nhưng có vẻ hắn quyết tâm ngăn cản người tình của Boss liên lạc với ai khác ngoài ông cậu ruột.
“Độc ác, độc ác khiếp...”
Ngày thứ hai rốt cuộc cũng trôi qua chẳng được tích sự gì. Không biết bận bịu cái gì mà vừa ăn sáng xong Alessandro đã đi mất hút, chỉ có Paolo ghé qua một lúc vào chiều muộn để đưa điện thoại.
“Alessandro hôm nay cũng bận hả? Tôi thấy anh ấy đi từ sáng sớm.”
“Cũng không rõ. Tôi đâu được nghe báo cáo về tất cả lịch trình của Sottocapo đâu.”
“Thế tối anh ấy có về không?”
“Chuyện đó tôi cũng không biết.”
Câu hỏi nhằm thăm dò điểm đến của hắn cũng công cốc. Cuối cùng, River đành phải giết thời gian một cách nhàn rỗi quá mức cho phép cho đến tận tối.
Khi bóng tối bao trùm, River tiễn Marta và Silvio ra về rồi nặng nề đi dạo quanh nhà. Thư phòng và phòng ngủ của Alessandro đều khóa, không thể vào được, lại không thể liên lạc với bên ngoài, việc duy nhất cô có thể làm là đi ra đi vào.
Đang phân vân có nên đi ngủ sớm cho xong chuyện không, rồi River chợt nhìn thấy chiếc đàn dương cầm trắng muốt khi đi lên cầu thang. Chiếc đàn Grand piano cô vẫn thấy mỗi khi lên xuống tầng như đang vẫy gọi cô.
Như bị mê hoặc, cô tiến lại gần ngắm nghía nhạc cụ.
“Đẹp quá...”
Bề mặt trắng muốt tỏa ra ánh sáng dịu nhẹ như vỏ sò. Những chi tiết phù điêu mạ vàng được chế tác tỉ mỉ, hoàn hảo như thể được chạm khắc bởi bàn tay của một nghệ nhân tài hoa. Bản thân nó trông như một tác phẩm nghệ thuật.
River nhẹ nhàng nhấn thử lên phím đàn trắng tinh. Đồ, Rê, Mi. Âm thanh trong trẻo, thánh thót. Có vẻ như nó được lên dây thường xuyên nên âm vực cũng khá chuẩn.
Bị cuốn hút bởi âm thanh thanh khiết ấy, River vô thức ngồi xuống ghế. Chỉ khi những phím đàn lạnh lẽo được sưởi ấm bởi nhiệt độ từ đầu ngón tay cô, bản nhạc mới bắt đầu vang lên.
Đã bao lâu rồi cô không chơi đàn như thế này nhỉ?
Đang say xưa với Biến tấu Goldberg số 1, cô cảm nhận được sự hiện diện của ai đó và rời tay khỏi phím đàn.
“Bach?”
Alessandro đã về và đứng nhìn cô từ lúc nào. Vẫn vẻ ngoài chỉn chu như buổi sáng nhưng thoáng nét mệt mỏi. Có vẻ vừa làm việc gì đó tốn nhiều sức lực, ống tay áo sơ mi trắng được xắn lên cao.
“À, xin lỗi. Tôi không biết anh đã về.”
“Tôi vừa về thôi.”
Nhìn River rồi nhìn cây đàn, hắn ngồi xuống chiếc ghế sofa kê sát tường. Tưởng hắn sẽ dựa lưng nghỉ ngơi thoải mái, nhưng rồi hắn cất giọng lờ đờ khó đoán.
“Em chơi đàn khá đấy.”
“Chỉ là sở thích thôi. Cũng không thể nói là giỏi được.”
“Nghe hay mà. Sao không chơi tiếp?”
“Muộn quá rồi...”
“Không sao. Chơi thêm bài gì đi, bài nào cũng được.”
“Bài nào cũng được á?”
Không ngờ lại có khán giả bất đắc dĩ. River cảm thấy áp lực, tay cứ nắm vào rồi lại mở ra.
“Tất cả bản nhạc đều ở kia. Em cứ chọn trong đó là được.”
Theo hướng nhìn của Alessandro là một giá sách nhỏ hai ngăn. Beethoven, Chopin, Mozart, và cả Liszt. River bước tới giá sách, lấy đại một bản nhạc rồi xem lướt qua.
Đang lướt qua những bản nhạc được phân loại là ‘Beethoven’, tay River dừng lại ở một bản nhạc.
Sonata Piano số 17 chương 3, The Tempest (Bão tố).
Mép bản nhạc cũ kỹ đã ngả màu. ‘Chơi chậm thôi cho đến khi quen tay’. Nét chữ bằng bút chì mờ nhạt, thanh thoát nhưng dứt khoát trông rất quen mắt. Những nét móc ở cuối chữ kéo dài một cách đặc biệt. Đây là... bản nhạc Alessandro từng dùng.
Trước khi sống cùng chú Ben, River không được đến trường. Thay vào đó, cô học ở nhà với mẹ qua sách vở và tài liệu. Alessandro cũng được giáo dục tại gia, nhưng hắn may mắn được hưởng nền giáo dục chất lượng cao hơn, có cả gia sư dạy đàn piano tại nhà.
‘Bài này của Beethoven đấy. Cậu thích không?’
‘Thích lắm! Khi nào chơi giỏi cậu dạy tôi với nhé.’
Đó là một trong những ký ức cô muốn quên cũng không thể quên được. Vì đó là lần đầu tiên cô biết tiếng đàn piano lại đẹp đến thế.
“Tôi sẽ chơi chậm một chút nhé. Lâu lắm rồi tôi không chơi bài này.”
Nhưng trái với dự đoán, những ngón tay cô lướt trên phím đàn tạo nên những giai điệu mượt mà. Dù cô nghĩ mình đã chôn vùi những ký ức không cần thiết từ lâu. Có vẻ như câu nói ‘những gì cơ thể đã học được thì không dễ quên’ là đúng.
Lặng lẽ lắng nghe, Alessandro trầm giọng hỏi.
“Em học piano từ bao giờ thế?”
Khi chúng ta còn là bạn. Khi tôi chưa cần phải hận anh đến thấu xương.
“Hồi bé tí nên tôi chẳng nhớ nữa.”
“Lâu không chơi mà đánh cũng được đấy chứ. Tôi thích.”
“Bài tủ của tôi mà. Cũng nhiều kỷ niệm lắm.”
“Nói là ‘bài tủ’, nghĩa là bây giờ không thích nữa à?”
Hắn im lặng như chờ đợi câu nói tiếp theo. Đưa mắt sang trang tiếp theo của bản nhạc, River đáp gọn lỏn.
“Đàn ông mà cứ hay hỏi chuyện quá khứ thì không hấp dẫn đâu.”
Nhưng khi nhấn phím đàn, River âm thầm nghiến răng ken két. Giả vờ như không có gì nhưng cô lại cứ gặm nhấm những kỷ niệm muốn vứt bỏ. Cái ngày hai đứa ngồi cạnh nhau, tay phải cô chạy theo nốt nhạc trên bản nhạc trong khi hắn đệm đàn.
Phải, khi đó họ đã ở bên nhau và chỉ toàn hạnh phúc. Đáng lẽ cô không nên ngu ngốc trao đi trái tim mình. Nực cười thật. Chẳng hề biết tương lai nào đang chờ đợi cả hai.
Người đàn ông yêu cầu bản nhạc giờ không nói thêm lời cảm nhận nào nữa. Hắn chỉ ngồi đó như bức tượng điêu khắc, lặng lẽ lắng nghe giai điệu.
Nhưng điều đó lại khiến River thấy khó chịu. Dù biết hắn vốn ít nói, thường dùng ánh mắt thay lời nói. Thà hắn cứ nói thích, ghét, hay bất cứ cái gì để phá vỡ bầu không khí ngượng ngùng này còn hơn.
“Không biết em có nhận ra không, Lily.”
Như thể lời cầu nguyện tha thiết của cô đã linh nghiệm, hắn mở miệng. Nhưng có vẻ không đơn thuần chỉ là bắt chuyện.
Không cần rời mắt khỏi bản nhạc cô cũng cảm nhận được. Tiếng bước chân tiến lại gần cây đàn, hơi thở hiện diện rõ mồn một dù không nhìn thấy.
“Em luôn vượt ngoài dự đoán của tôi theo cách tôi không mong muốn nhất.”
Ánh mắt Alessandro mãnh liệt hơn bao giờ hết như đâm xuyên qua má, gáy và vai cô.
“Chắc có lẽ vì thế...”
Cố gắng quên đi cảm giác khó chịu để tập trung vào bản nhạc, nhịp điệu ngày càng nhanh hơn. Ngón tay cô chạy trên phím đàn như chiếc xe mất phanh. Dù có lao xuống vực cũng không thể dừng lại.
“Tôi lại càng muốn trói buộc em trong tầm mắt, để em không thể thoát ra được.”
Đầu ngón tay chứa đựng cả sự cuồng nhiệt và bi thương. River cảm nhận được hơi thở dồn dập vì kích động của chính mình. Cảm giác hưng phấn của tốc độ tấu ập đến như muốn nuốt chửng cô.
Đúng như tên gọi, Bão tố (Tempest).
Alessandro tựa tay lên đàn piano nhìn xuống cô. Vai River phập phồng nhẹ sau khi kết thúc bản nhạc.
Ngay cả khi nốt nhạc cuối cùng tan vào không trung, River vẫn không dám ngước lên nhìn thẳng sang bên cạnh. Cô sợ khoảnh khắc chạm mắt, cô sẽ bị ăn tươi nuốt sống.
“...Lily Gray.”
Khi sự rung động của dây đàn hoàn toàn biến mất, bàn tay người đàn ông chộp lấy cổ tay cô.
“A...!”
Tiếng thốt ngắn ngủi nhanh chóng bị nuốt chửng bởi đôi môi nóng bỏng. Phải chăng cảm giác nào đó trong lúc nghe đàn cũng khiến Alessandro hưng phấn? Khác với những lần trước, nụ hôn lần này thô bạo và không hề tiết chế.
Không, biết đâu đấy. Lại hôn hít sờ soạng chán chê rồi khen nghe đàn hay lắm, xong bỏ mặc cô chỏng chơ để quay về thư phòng cũng nên.
Mặc kệ River đang nghĩ gì trong đầu, Alessandro cắn, liếm, mút môi cô rồi quấn lưỡi. Một tay hắn ôm lấy eo thon của cô rồi nhấc bổng cô lên, đặt ngồi lên phím đàn. Tiếng đàn lạc điệu chói tai vang lên khi mông cô đè lên phím.
“Khoan, làm ở đây thì...”
“Có vấn đề gì sao?”
“Thế này thì đàn sẽ...”
“Không sao. Cứ coi như đây cũng là một màn trình diễn đi.”
Lưng và gáy cô va vào khung đàn và giá để bản nhạc. Chưa kịp co rúm người lại vì đau, bàn tay thô bạo đã luồn vào trong áo sờ soạng khắp cơ thể.
Tưởng hắn vén áo lót lên, ai ngờ hắn giật phăng cái móc cài ở giữa ngực. Bầu ngực trần lộ ra bị bóp méo trong những ngón tay to lớn đầy vết chai sạn.
Khi áp sát vào nhau, cô mới biết. Hắn cũng hưng phấn y như cô. Hơi thở Alessandro cũng gấp gáp. Hơi thở nóng hổi, và tiếng tim đập thình thịch truyền qua cơ thể đang dính chặt vào nhau.
Nhờ việc di chuyển mà môi rời ra, lúc này River mới nhìn rõ mặt Alessandro. Trên khuôn mặt vô cảm thường ngày, chỉ có đôi mắt là đang rực cháy như ngọn lửa xanh lam.
Điều gì đã kích thích hắn? Cái gì là ngòi nổ? Chỉ vì một bản nhạc thôi sao? Vô vàn dấu hỏi cứ nối đuôi nhau đổ xuống như quân cờ domino. Trong khi đó, cảm giác từng tế bào cơ thể đang thức tỉnh khiến cô vô thức bật ra tiếng thở dốc.
Đang thắc mắc sao hắn không hôn nữa, đôi môi Alessandro đã chuyển sang tai cô. Hắn dùng răng cắn nhẹ vành tai, kéo dái tai rồi trượt dần xuống cổ, để lại những vết răng và dấu hickey đỏ chót.
River biết mình không thể cứ đứng trơ ra như phỗng thế này. Lý do duy nhất cô có thể bước chân vào ngôi nhà này là vì cô đã trở thành người tình của Alessandro. Phải hoàn thành tốt vai trò bạn tình thì mới dễ dàng moi được thứ mình muốn từ hắn.
Đây cũng là một phần của nhiệm vụ. Vậy thì phải làm cho thật hoàn hảo chứ.
River cũng bắt đầu dùng tay sờ soạng cơ thể đối phương. Cô cởi cúc áo sơ mi, luồn tay vào khe hở vuốt ve những múi cơ săn chắc.
Nhưng động tác của cô còn ngượng ngùng và vụng về. Cô cũng chẳng biết làm thế nào để kích thích đàn ông trong tình huống này. Cô chưa từng xem phim khiêu dâm, cũng hiếm khi xem phim có cảnh nóng táo bạo. Dù cố tỏ ra điêu luyện nhưng hiệu quả chẳng đáng là bao.
Trong khi tay Alessandro xoa bóp ngực, vuốt ve eo và sống lưng River khơi gợi những khoái cảm đê mê, tay cô chỉ lướt qua cơ ngực và xương quai xanh của hắn một cách hời hợt. Nói toạc ra là thất bại trong việc làm hắn nứng... chỉ tổ biết được cơ bắp dưới lớp áo hắn săn chắc như tượng tạc thế nào thôi.
“Bám lấy.”
Không biết Alessandro nhận ra sự vùng vẫy vô vọng của River từ lúc nào, hắn hạ thấp người xuống một chút. Để River dễ dàng vòng tay ôm cổ hắn hơn.
Trong lúc phó mặc cơ thể cho người đàn ông, River lờ mờ cảm nhận được. Lần này có gì đó khác. Không có vẻ gì là hắn sẽ chỉ chạm nhẹ rồi rút lui như những lần trước. Nếu thực sự, thực sự phải làm tình... thì thà làm nhanh cho xong quách đi còn hơn.
Nhưng tình hình tuyệt nhiên không diễn ra theo ý River. Một cách đáng ghét.
💬 Bình luận (0)