Chương 54

Link đọc Manhwa Solstice: tại đây

 

————————————————————

Biên dịch viên: Hớ Hớ Hớ

Chương: 54

Bản dịch này thuộc quyền sở hữu của LoppyToon. Chúng mình đã mua raw và dịch để mang đến cho các bạn nội dung hoàn toàn miễn phí, rất mong các bạn tôn trọng công sức của nhóm.

————————————————————

Ánh sáng đột ngột ập đến khiến cô chói mắt. Khi tầm nhìn dần rõ nét, khung cảnh xung quanh bắt đầu hiện ra trước mắt.

Trần nhà bít bùng, những ô cửa sổ nhỏ chỉ đủ cho vài tia nắng lọt qua, và không gian rộng lớn chất đầy những kiện hàng đủ mọi kích cỡ – có vẻ đây là một nhà kho ở bến tàu. Nếu không bị trói chặt hai tay, có lẽ cô đã vỗ tay tán thưởng vì đây đúng là một địa điểm giam giữ kinh điển.

Lũ người vây quanh trông giống như một băng nhóm tội phạm rẻ tiền. Thân hình chúng tuy không kém cạnh người của gia đình Ranieri nhưng mang lại cảm giác thấp kém và giống một đám quân lính tan tác hơn.

Một tên trong số đó buông thõng hai tay đang khoanh trước ngực và tiến lại gần. Qua lỗ hổng trên chiếc mặt nạ, có thể thấy vành tai trái của gã bị co rút lại như từng bị bỏng. Thấy những tên khác né sang một bên nhường đường, cô đoán gã chính là tên cầm đầu.

“Chà, con nhỏ điên của chúng ta đã mở mắt rồi đấy à…”

Gã chậm rãi quan sát River như đang nhìn một món hàng trong buổi đấu giá. Ánh mắt ghê tởm của gã dừng lại ở ngực, eo, rồi đến đùi, và cuối cùng là di chuyển xuống thấp hơn nữa.

Tà váy maxi vốn đã bị xé rách đường chỉ để thuận tiện cho việc chạy trốn giờ đây tả tơi, chỉ vừa đủ che đi vùng kín. Lớp vải ướt đẫm nước lạnh dính chặt vào da thịt, làm lộ rõ những đường nét cơ thể: vùng bụng phẳng lỳ, rốn lõm sâu và cả phần đùi đầy đặn.

Gã đàn ông khẽ huýt sáo một tiếng. Dù đang đau đầu như búa bổ, nhưng khi phải nhận những cái nhìn cợt nhả ghê tởm này, cô thấy buồn nôn vô cùng.

“Nhìn cái gì mà nhìn.”

“Ghê gớm thật. Vẫn còn sức để động đậy cơ đấy?”

Cổ chân bị trói vào chân ghế nên cô chỉ có thể khép chặt đùi lại. Việc cố gắng cử động chỉ khiến những vết thương trên khắp cơ thể gào thét đau đớn. Đặc biệt là nỗi đau ở đôi bàn chân.

Chỉ nhìn qua cũng thấy đôi chân cô đã nát bét. Đúng như dự đoán, những vết phồng rộp lớn đã vỡ ra và trầy xước, đau rát vô cùng. Vết sưng nghiêm trọng đến mức che lấp cả xương mu bàn chân, có lẽ trong thời gian tới việc chạy bộ là không thể. Mà khoan, chạy bộ sao? Trong tình cảnh bị bắt giữ thế này thì lấy đâu ra cơ hội mà chạy. Một nụ cười chua chát thoáng hiện trên môi cô.

“Mới có một ngày mà mặt mũi tàn tạ thế này rồi. Rõ ràng trông cũng ra dáng lắm mà.”

“Tất cả là nhờ công của tụi mày đấy.”

“Thế nên lúc đầu ngoan ngoãn trả lời có phải tốt hơn không.”

Tên đàn ông trả lời với giọng điệu chẳng chút hối lỗi, rồi hỏi lại.

“Giờ thì đã muốn làm theo lời tao chưa?”

River lại im lặng. Một kẻ im lặng và một kẻ tra hỏi. Lại là màn đấu trí căng thẳng giống hệt ngày hôm qua. Đối mặt với ánh mắt bướng bỉnh của cô, gã đàn ông tặc lưỡi.

“Con nhỏ này điên thật rồi sao? Mày không hiểu tình hình hiện tại à?”

Giọng gã đầy vẻ kinh ngạc, xen lẫn chút tán thưởng vì không ngờ cô lại gan lì đến thế.

“Hạng đàn bà nhận tiền rồi dạng háng như mày thì giữ cái lòng trung thành rẻ rách đó làm gì. Mày làm thế này thì thằng khốn đó có biết không? Nó có ban thưởng cho mày vì làm tốt không?”

River khẽ cười tự giễu. Phải rồi, nếu cứ nghe theo lời chúng thì ít nhất cũng giữ được mạng sống. Nhưng cán cân đã nghiêng rồi. Một khi đã quyết định, tốt nhất là nên kết thúc chuyện này càng sớm càng tốt.

“Tao không nhận tiền. Cái loại như tụi mày thì chỉ nghĩ được đến thế thôi sao…”

Cô cố gắng ngẩng cái đầu đau nhức lên và cố tình khích bác gã.

“Đám tụi mày vì sợ chết nên sẵn sàng liếm ngón chân hay lỗ đít người khác đúng không? Nhưng tao thì không.”

“Tụi mày nghe con nhỏ này nói gì chưa? Nó không biết quý trọng mạng sống à? Có muốn tao cho mày toại nguyện không?”

“Đồ hèn, chỉ giỏi bốc phét.”

“Cái gì?”

“Muốn giết thì tụi mày đã giết từ lâu rồi. Tụi mày nghĩ tao không biết lý do mày cứ sủa bậy như con chó săn bị hoảng sợ mà vẫn chần chừ sao?”

Ngay từ lần đầu cô từ chối gọi điện, chúng đã có thể bắn chết cô ngay lập tức. Việc dỗ dành và đe dọa còn phiền phức hơn nhiều, vậy tại sao chúng phải đợi cả ngày trời mới lại quát tháo cô? Bởi vì cô còn giá trị sử dụng nên chúng mới giữ mạng cho cô.

“Bọn bây định ép uổng tao cho đến khi lấy được thứ mình cần, rồi dùng tao làm mồi nhử chứ gì? Vì bọn bây biết nếu đối đầu trực diện với Alessandro mà không có quân bài tẩy nào trong tay thì kế hoạch sẽ thất bại. Tính toán rằng phải giữ mạng cho tao thì mới có cái để uy hiếp hắn.”

“Con, con khốn, xấc xược này, mày đang nói cái quái gì—”

“Cái nỗ lực đội mặt nạ để nhen nhóm cho tao hy vọng rằng mình có thể được thả ra bình an vô sự của tụi mày đúng là đáng thương đến rơi nước mắt đấy.”

Có vẻ đã cạn kiệt quân bài để tung ra, gã đàn ông trước mặt dí sát khuôn mặt đeo mặt nạ vào cô, gầm ghè đe dọa.

“Đừng có tỏ ra thông minh. Trò chơi chữ nghĩa kết thúc tại đây thôi. Nếu không muốn chết thì đừng có bướng bỉnh nữa, đọc số điện thoại mau.”

River nhìn trân trân vào đối phương một hồi lâu rồi rướn người về phía trước. Khuôn mặt hai người sát lại gần nhau. Hành động như thể định hôn gã khiến đối phương có chút ngỡ ngàng. Một tên đứng xem còn buông lời tán thưởng không rõ là ghen tị hay nhạo báng.

Chính là lúc này.

“Mẹ kiếp, mày làm cái gì thế…!”

Không bỏ lỡ sơ hở, cô dùng răng cắn chặt lấy chiếc mặt nạ của gã. May mắn thay, nó được làm từ chất liệu mỏng và co giãn tốt, nên ngay khi cô giật mạnh đầu ra sau, chiếc mặt nạ dễ dàng bị lột phăng.

“Ronnie! Anh không sao chứ?”

Đám đàn em hốt hoảng trước diễn biến bất ngờ, đồng loạt trừng mắt nhìn River. Cô khạc chiếc mặt nạ ra khỏi miệng, một sự tĩnh lặng lạnh lẽo bao trùm không gian. Đúng như dự đoán, đó là một khuôn mặt không thể ưa nổi.

“Giờ tính sao đây. Tao lỡ nhìn thấy mặt mày mất rồi.”

“Con khốn này, tao đã nhịn mày quá nhiều rồi đấy…!”

“Giờ dù tao có ngoan ngoãn đưa số điện thoại thì chắc cũng chẳng thể sống sót mà bước ra khỏi đây đâu đúng không?”

River thổi ngược lọn tóc lòa xòa trước mặt, gằn giọng.

“Biến đi. Đừng lôi thôi nữa, giết tao nhanh đi. Ronnie.”

Tên cầm đầu, gã rõ ràng được gọi là Ronnie. Không biết đó có phải tên thật không nhưng nhìn thấy mặt và nghe thấy tên thì coi như đã đến nước cuối cùng rồi. Khuôn mặt gã đàn ông đỏ gay vì giận dữ.

Đúng như dự đoán, gã vung tay tát mạnh vào má River. Nhưng lần này không phải là một cú tát thông thường mà là một cú đấm thực sự. Máu từ khóe miệng cô bắn cả lên quần của gã.

Khi cú đấm thứ ba lao đến, River thoáng nhìn thấy một thứ gì đó. Một hình xăm kỳ lạ trên ngón tay gã. Và nó không chỉ có trên tay Ronnie. Tên đứng sau gã, và cả những tên xa hơn nữa, tất cả đều có chung một hình xăm.

Là biểu tượng của tổ chức sao? Nhưng nếu vậy thì, có gì đó…

“Con nhỏ điên này, con khốn khiếp này, mẹ kiếp!”

Vẫn chưa hả giận, gã liên tục đá vào người River không thương tiếc. Dù cô đã ngã nhào cả người lẫn ghế xuống sàn nhưng những cú đá vẫn cứ trút xuống đầu, thân và vai cô. Nhìn mức độ bạo lực thô bạo và điên cuồng hơn hẳn ngày hôm qua, có vẻ cô đã thành công trong việc khiến gã mất kiểm soát.

Trong lúc đang bị trói vào ghế, không thể co người lại để né tránh những cú đá, một bàn tay thô bạo túm lấy cằm cô và bắt cô mở miệng. Miếng vải bẩn thỉu từng che mắt cô lúc nãy bị nhét tọt vào trong miệng.

“Tao sẽ cho mày toại nguyện, con khốn.”

Cô cảm thấy dây trói ở chân tay mình đang được nới lỏng, rồi ai đó ấn cô nằm ngửa xuống mặt sàn lạnh lẽo. Một tên dùng dây thừng trói chéo hai cổ tay cô lại rồi dùng đầu gối đè nghiến lên vai cô. Những tên khác thì giữ chặt hai chân cô và banh rộng ra.

Không biết lấy từ đâu, chúng ép một vật cứng giống như cái gối kê dưới hông cô, rồi một tên tát mạnh vào đùi cô một cái chát chúa. Một tư thế nhục nhã, để lộ hoàn toàn vùng kín. Dù cô có vùng vẫy hay phản kháng thế nào cũng vô ích.

“Đằng nào cũng giết, thì dùng cho chán chê rồi vứt đi cho đỡ phí chứ nhỉ?”

Ronnie nhếch mép cười đắc ý. Hàm răng vàng khè và đôi mắt rực mùi dục vọng của gã hiện lên rõ mồn một. Gã đàn ông đứng vào giữa hai chân cô vốn đang bị đám đàn em giữ chặt, rồi rút từ trong túi ra một con dao.

“Cái lưỡi của mày thì vô dụng rồi, nhưng biết đâu chỗ này lại có ích đấy.”

Lưỡi dao cứa rách chiếc quần lót. Chiếc đồ lót mỏng manh chỉ sau hai đường dao đã đứt rời và nằm chỏng chơ dưới sàn. Một luồng khí lạnh tràn vào vùng kín, ngay sau đó cô cảm thấy những ngón tay đang sờ soạn lên vùng mu và những thớ thịt nhạy cảm.

“Mẹ kiếp, da thịt nó mịn màng thật đấy. Lại còn không có lông nữa.”

Dù muốn giữ thái độ hiên ngang nhưng nỗi sợ hãi bản năng đã bắt đầu xâm chiếm tâm trí cô. Một tên khác bóp mạnh vào ngực River rồi buông lời thóa mạ đầy phấn khích.

“Cặp vú này sờ sướng thật đấy. Tao là người thứ hai.”

“Nhìn kiểu này thì cái lỗ sau chắc vẫn còn mới chán nhỉ?”

Thật kinh khủng. Cảm giác nhân phẩm bị chà đạp xuống bùn đen. Dù đã dự đoán và chuẩn bị tâm lý nhưng khi trực tiếp đối mặt, mọi chuyện thật khác. Trên hết, cô không thể chịu đựng được việc bị lũ du côn thấp hèn này lăng mạ. Thậm chí cảm giác đó còn tệ hơn cả việc cơ thể sắp bị chúng giày vò và hành hạ.

“Ha, còn giả vờ làm cao làm gì. Tầm này còn kén cá chọn canh sao?”

Dù cô có vặn vẹo đôi vai hay ưỡn lưng ra sau, mọi nỗ lực đều trở nên vô vọng. River nhắm chặt mắt lại khi tiếng khóa thắt lưng ‘cạch’ một cái vang lên đầy rợn người.

“Được thôi, tao sẽ cho mày chết. Nhưng trước đó tao sẽ cho mày nếm mùi sung sướng từ cả trước lẫn sau cho đến lúc chết thì thôi, cứ chờ đấy.”

Ngay khoảnh khắc gã đàn ông lôi dương vật đang cương cứng ra,

“Ronnie?”

Đột nhiên, mọi chuyển động của gã dừng lại. Từ biểu cảm, ánh mắt cho đến hành động.

Thấy tên cầm đầu đang hung hăng bỗng đứng im bất động, một tên đàn em lo lắng gọi tên gã. Người đàn ông vẫn không nhúc nhích. Một giây, hai giây, và đúng ba giây sau, thân hình đồ sộ của gã từ từ nghiêng đi rồi đổ sụp xuống bên cạnh.

“Mẹ kiếp! Bị tập kích rồi!”

“Nó bắn từ đâu thế!”

“Ở đâu?! Ở đâu— Khụ…!”

Tiếng la hét và tiếng khóc thét vang lên khắp nơi. Nhưng chúng cứ thế ngã gục từng tên một mà không hề biết đạn bay tới từ đâu hay ai là người đang bắn.

River nén cơn đau cố ngồi dậy, đập vào mắt cô là xác của Ronnie. Nhìn cái lỗ thủng gọn gàng ở thái dương, cô biết gã đã chết ngay lập tức. Vũng máu trên sàn đang lan rộng dần.

Giữa lúc đầu óc còn đang choáng váng, cô nghe thấy một tiếng ‘thình’ nặng nề ngay gần đó. Theo phản xạ cô co rúm vai lại, rồi khi từ từ ngẩng lên, cô thấy một cái bóng.

Cái bóng sao? Không, chính xác là một bóng hình đang đứng ngược sáng. Ánh nắng xuyên qua cửa sổ mang một màu đỏ rực. Ánh hoàng hôn đang bùng cháy dữ dội trước khi chìm vào lòng biển khiến cô chói mắt.

Bóng người ấy đang tiến lại gần. Một bước chân chỉnh tề, hoàn toàn không phù hợp với cái nhà kho tồi tàn này. Vững chãi, tao nhã nhưng không hề chậm chạp.

Trong số những người River biết, chỉ có một người có dáng đi như vậy.

“Lily.”

Là hắn. Alessandro.

“Không sao đâu, mọi chuyện kết thúc rồi.”

 

Cài đặt

180%
14px
Chương 66
Chương 65
Chương 64: 🔞🔞
Chương 63: 🔞🔞🔞
Chương 62
Chương 61
Chương 60
Chương 59
Chương 58
Chương 57
Chương 56
Chương 55
Chương 54
Chương 53
Chương 52
Chương 51
Chương 50
Chương 49
Chương 48
Chương 47
Chương 46
Chương 45
Chương 44
Chương 43
Chương 42
Chương 41
Chương 40
Chương 39
Chương 38
Chương 37: 🔞🔞🔞
Chương 36: 🔞🔞🔞
Chương 35: 🔞🔞
Chương 34
Chương 33
Chương 32
Chương 31
Chương 30
Chương 29
Chương 28
Chương 27
Chương 26
Chương 25
Chương 24
Chương 23: 🔞🔞
Chương 22: 🔞
Chương 21
Chương 20
Chương 19
Chương 18
Chương 17
Chương 16: 🔞
Chương 15
Chương 14
Chương 13
Chương 12
Chương 11
Chương 10
Chương 9
Chương 8
Chương 7
Chương 6
Chương 5
Chương 4
Chương 3
Chương 2
Chương 1
Chương 0: Mở Đầu 🔞

💬 Bình luận (0)

User Avatar
Bạn cần đăng nhập để bình luận.