Link đọc Manhwa Solstice: tại đây
————————————————————
Biên dịch viên: Hớ Hớ Hớ
Chương: 34
Bản dịch này thuộc quyền sở hữu của LoppyToon. Chúng mình đã mua raw và dịch để mang đến cho các bạn nội dung hoàn toàn miễn phí, rất mong các bạn tôn trọng công sức của nhóm.
————————————————————
“Được thôi.”
Alessandro vui vẻ chấp nhận đề nghị của River. Không hề đắn đo dù chỉ một giây. Tự tin mình sẽ thắng sao? Đúng là phong cách ngạo nghễ của Sottocapo. Nghĩ lại thì thái độ ung dung đặc trưng đó đã ngấm vào máu hắn từ nhỏ nên cũng chẳng có gì lạ.
“Có dùng đồng hồ không?”
“Đâu phải thi đấu, bình thường tôi cũng không dùng. Nếu em muốn thì dùng.”
“Thế thì thôi. Chắc cũng chẳng lâu đâu.”
River cũng có cơ sở để tự tin. Hồi nhỏ chưa từng thắng hắn ván nào, nhưng giờ cô đã khác. Cô từng được khen là chơi cờ điêu luyện qua các cấp trung học cơ sở và trung học phổ thông.
“Tôi quân Trắng, anh quân Đen. Thế được chứ? Sau này đừng có mà kêu ca đấy.”
“Có vẻ em tự tin gớm. Tôi mong chờ đấy.”
Theo cách sắp xếp của Alessandro, quân Trắng thuộc về cô. Hắn thừa biết quân Trắng đi trước sẽ có lợi thế khai cuộc, hắn coi thường cô đến thế sao?
“Câu đó tôi trả lại nguyên văn cho anh.”
River chọn quân Tốt trước mặt quân Vua, tiến lên hai ô.
“Đi theo sách giáo khoa à? Một lựa chọn khá mới mẻ so với Lily Gray luôn làm người khác bất ngờ đấy.”
Alessandro cũng cười nhạt, nhấc quân cờ đen lên. Tiếng quân cờ đặt xuống bàn cờ như tiếng súng báo hiệu cuộc chiến bắt đầu.
“Tôi sẽ chờ xem.”
Tiếp nối khí thế khai cuộc, cô hoàn thành nhập thành suôn sẻ và chiếm ưu thế hơn Alessandro. Những quân cờ bị ăn nằm ngổn ngang bên cạnh bàn cờ. River di chuyển quân Tượng.
“Bình thường anh có hay chơi cờ với người khác không?”
“Thỉnh thoảng. Thường là với Paolo. Marta và Silvio không biết chơi.”
“Thế những lúc không ‘bình thường’ thì sao?”
Alessandro im lặng một lát rồi đưa tay về phía quân cờ. Hắn cầm quân Mã. Quân Mã đen tấn công quân Tượng trắng.
“Cũng có lúc chơi với Cha đỡ đầu hoặc các cán bộ khác.”
Cha đỡ đầu chắc là Consigliere. Damiano Giannini, con cáo già mà mọi điệp viên được cử đến đều thất bại trong việc moi tin tức. Với bộ não và sự tinh tường đó, chắc chắn ông ta chơi cờ rất giỏi.
Vậy nghĩa là ông ta thường xuyên ghé qua dinh thự này sao? Nhưng suốt thời gian qua cô chưa từng gặp.
Damiano là người có khả năng biết tung tích của Antonio cao nhất, chỉ sau Alessandro. Nếu gặp ông ta ở đây thì đúng là cơ hội tuyệt vời để điều tra cả hai.
“Họ chơi thế nào? Chắc Cha đỡ đầu của anh chơi hay lắm nhỉ.”
“Ông ấy chơi giỏi lắm. Gần đây tôi mới bắt đầu hòa được nhiều hơn. Còn những người khác thì thượng vàng hạ cám. Có người còn nhầm lẫn giữa Xe và Tượng nữa cơ.”
“Nhầm lẫn cơ bản thế thì là người mới tập chơi rồi, thế thì dễ quá còn gì? Chẳng khác nào trêu đùa người ta.”
“Lúc đó tôi còn nhỏ hơn bây giờ. Tôi dạy họ từng chút một từ luật chơi nên không phải là trêu đùa. Sau đó họ chơi cũng khá, so với người mới bắt đầu.”
Thấy Vua bị lộ sơ hở, River dùng quân Mã gần đó chặn đường quân Tượng của Alessandro. Quân Xe đen từ xa di chuyển sang một ô, cô đẩy Tốt lên để đáp trả.
“Ra là vậy. Giờ người đó thế nào rồi? Người đó ấy.”
Sao cô cứ thấy lấn cấn mãi thế nhỉ. Từ ‘lúc còn nhỏ’ thốt ra từ miệng hắn. Sự bất an và cảnh giác cứ dâng lên như làn khói.
“Chết rồi. Từ rất lâu rồi.”
Lý trí đang ngủ yên bỗng gióng lên hồi chuông cảnh báo. Đừng đào sâu thêm, đừng cố tìm hiểu nữa. Nhưng đôi môi tự động hé mở đã buông ra câu hỏi.
“Sao lại chết?”
Cô muốn biết hắn nói gì về cái chết của mình.
Liệu có chút cảm giác tội lỗi, hay hối hận nào không.
Hay là... thương tiếc.
“Bị bắn. Vào đêm Giáng sinh.”
“Chuyện đó... đáng tiếc thật.”
Cố tỏ ra bình thản nhưng câu nói tiếp theo của đối phương rốt cuộc cũng làm cô chao đảo và sụp đổ.
“Phải, đáng tiếc thật. Lại chết ngay trong tay tôi mới đau chứ...”
...A.
“Giờ tôi còn chẳng nhớ tên người đó nữa.”
Giờ thì cô đã chắc chắn. Seol Ha chẳng để lại vết sẹo nào, thậm chí cả tro tàn cũng không.
Cảm giác như sợi dây đang căng cứng bị đứt phựt. Đó có thể là chút lưu luyến nhỏ nhoi, là lời nguyện cầu méo mó, hay nỗi buồn thương thảm hại.
Ngay sau đó, người đàn ông di chuyển quân Hậu. Những nước đi thô bạo, áp đảo hoàn toàn khác với lối chơi thận trọng trước đó ập đến dồn dập.
Từ đó trở đi, River bắt đầu thua liểng xiểng. Có vẻ như sự nôn nóng làm mất đi sự bình tĩnh đã lộ rõ trong nước đi của cô, và hắn không bỏ lỡ cơ hội đó.
Cô di chuyển, hắn đuổi theo, cô chạy, hắn lại bám riết. Ván cờ nhanh chóng đi vào tàn cuộc. Đến lượt mình, thay vì di chuyển quân cờ, River chìa tay ra. Có cố đấm ăn xôi cũng chẳng thắng nổi.
Thất bại toàn tập.
“...Tôi thua rồi.”
Rõ ràng lúc nãy cô gần như nắm chắc phần thắng trong tay mà.
Miệng đắng ngắt. Cô không muốn biết vị đắng này là do thất bại hay do nguyên nhân nào khác.
Alessandro, rốt cuộc tôi đã... mong chờ điều gì ở anh chứ.
Kẻ chiến thắng thản nhiên bắt tay cô.
“Không tệ đâu. Em có quyền tự tin đấy.”
“Tôi không muốn nghe câu đó từ người vừa lật ngược tình thế trong chớp mắt đâu. Anh muốn gì? Điều ước ấy.”
Hắn im lặng một hồi. Trông có vẻ đang suy nghĩ nên River ngồi yên chờ đợi câu trả lời. Cô cũng cần chút thời gian để tự xoa dịu cõi lòng trống rỗng.
Nhưng câu trả lời thốt ra từ đôi môi mím chặt lại khá nhạt nhẽo.
“Hiện tại thì chưa có.”
“Thật sự không có gì sao? Bất cứ cái gì?”
Cô thấy hụt hẫng. Mà cũng phải, người đàn ông này cần gì đến quyền ước chứ. Và chẳng cần lý do to tát, nếu hắn muốn thì cô buộc phải dâng hiến mọi thứ. Dù là thân xác hay bất cứ thứ gì khác.
“Tôi có thể nói đại một điều ước nào đó. Nhưng tôi nghĩ em sẽ không muốn tôi dùng cơ hội mà em mong muốn một cách vô nghĩa đâu.”
Nghe cũng hợp lý. Chỉ là cô thấy lấn cấn khi để lại quyền ước – thứ cô định dùng làm con bài tẩy – cho đối phương. Nếu hắn dùng nó như một trò đùa nhẹ nhàng thì tốt biết mấy, nhưng đáp lại là câu hỏi sắc bén.
“Nói thật đi. Hình như em mới là người có điều muốn thực hiện mà. Em đâu có thích cá cược hay cờ bạc.”
“Không thích nhưng cũng đâu có ghét.”
“Tôi biết. Nhưng em lại chủ động đề nghị chơi cờ vua và đặt cược bằng điều ước.”
“Thì có phần thưởng vẫn thú vị hơn là thắng thua đơn thuần mà.”
“Chỉ thế thôi sao?”
“Trông anh có vẻ không tin nhỉ.”
“Lily Gray mà tôi biết là người hành động khá hiệu quả, nên tôi nghĩ lần này em cũng có mục đích riêng.”
River nhún vai vờ như không có gì, nhưng lời hắn nói sắc nhọn như dùi đâm vào cô. Phán đoán chính xác đến rợn người này từ đâu mà ra?
Hóa ra bấy lâu nay hắn vẫn luôn quan sát mình.
Cô nổi da gà từ gáy xuống vai và lưng. Dù đã diễn tròn vai Lily Gray nhưng không ngờ sự thấu suốt của người khác lại nhìn thấu cô sâu đến thế.
Hóa ra không chỉ River quan sát Alessandro. Hắn cũng có cơ hội tương tự.
“Tôi tò mò rồi đấy. Rốt cuộc em muốn gì mà phải dùng đến cá cược thế?”
Có vẻ chưa hài lòng với câu trả lời, Alessandro bắt đầu truy vấn.
“Em nghĩ tôi sẽ không dễ dàng đáp ứng sao? Trong khi tất cả những việc em muốn làm, những gì em yêu cầu bấy lâu nay tôi đều chiều theo hết. Dù cũng chẳng có mấy yêu cầu.”
Phải phản ứng thế nào để không bị nghi ngờ đây.
Khi định thần lại thì khoảng cách giữa hai người đã thu hẹp đáng kể. Bàn tay hắn nhẹ nhàng nâng cằm cô và kéo lại gần. Cô bị kéo theo, thân trên nghiêng dần về phía cái bàn, và cuối cùng mất thăng bằng.
“Nên là nói đi. Chắc chắn không phải là vụ làm ăn thua lỗ đâu.”
Cánh tay chống lên mặt bàn cà phê run lên bần bật. Không phải vì yếu mà vì căng thẳng. Ực, tiếng nuốt nước bọt làm yết hầu chuyển động rõ rệt.
Đúng lúc đó ánh lửa lò sưởi bập bùng. Không biết hắn có nhìn thấy sự căng thẳng của cô không. Chỉ mong bóng tối xung quanh che giấu được phần nào.
“Tôi muốn giữ bí mật.”
“Gì cơ?”
Bàn tay đang nắm cằm cô nới lỏng một chút. Lần này cô sẽ không bỏ lỡ cơ hội.
“Nói toẹt ra thì còn gì thú vị nữa. Tôi cũng phải có bí mật gì đó để anh sốt ruột chứ.”
“...”
“Nếu tò mò quá thì dùng quyền ước vừa thắng được ấy. Tôi sẽ nói cho.”
Nửa phần là đánh cược. Sự khiêu khích của Lily đã từng có tác dụng nên cô nghĩ thái độ táo bạo này có lẽ là câu trả lời. Nếu hắn cười khẩy cho qua thì tốt biết mấy...
Phải, như thế này, như bây giờ.
Thứ gì đó ấm áp và thô ráp phủ lên môi cô. Lưỡi hắn làm ướt đôi môi khô khốc, gõ nhẹ vào môi dưới như xin phép. Trước khi hắn kịp ra lệnh mở miệng, cô hé mở một chút, lưỡi hắn tự nhiên tiến vào. Như muốn bù đắp cho nụ hôn dang dở lúc trước, nụ hôn khởi đầu nhẹ nhàng nhanh chóng trở nên nồng nàn.
Một lúc sau, người đàn ông vừa quấn quýt lưỡi không rời, tách môi ra một chút rồi thì thầm.
“Lily, không cần quyền ước tôi vẫn có đầy cách để nghe câu trả lời của em.”
💬 Bình luận (0)